09:47 EDT Thứ sáu, 19/10/2018
RSS

Lời giới thiệu

Thời khóa biểu

  • hinh-tap.jpg
  • hinh-truong-ct.jpg
  • CBGVNV của trường
  • Logo Biển trường
  • img_0234.jpg

Thăm dò ý kiến

Cảm ơn bạn đã ghé thăm Website. Bạn biết trang của chúng tôi qua:

Tìm kiếm Google

Chia sẻ Facebook

Bạn bè, người thân

Banner quảng cáo online

Quảng cáo truyền hình

Bảng, biển, tờ rơi QC

Các hình thức QC khác

GIAO THÔNG THÔNG MINH
Luyện thi ViOlympic
Thi ViOlympic
Thi IOE
Quảng cáo
Bộ GD&ĐT

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 7


Hôm nayHôm nay : 229

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 3500

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 159265

Trang nhất » Tin tức » Gương sáng giáo dục

Bài viết về người phụ nữ tự tin, trung trọng, trung hậu, đảm đang

Thứ ba - 13/10/2015 21:10
BÀI DỰ THI “ NHỮNG TẤM GƯƠNG PHỤ NỮ VIỆT NAM TỰ TIN, TỰ TRỌNG, TRUNG HẬU, ĐẢM ĐANG” Thưa quý bạn đọc! Khi đến với bất cứ hội thi nào ngoài mục đích giao lưu, học hỏi, ai cũng mong muốn biết đâu mình sẽ là một trong những người đoạt giải hội thi ấy. Thế nhưng đối với tôi, đây là cơ hội thi để tôi gởi tất cả sự ngưỡng mộ, tình cảm yêu thương nhất của mình đối với người phụ nữ, người cô, người đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh về tình yêu thương và nghị lực sống. Đó là cô Nguyễn Thị Kim Sơn, năm nay cô 48 tuổi, công tác tại Trường Tiểu học số 1 Phổ Cường. Cũng như niềm hạnh phúc của biết bao người mẹ khác, từng ngày cô được chứng kiến từng bước con mình chập chững bước đi những bước đầu tiên, ê a gọi lâp bắp từng tiếng mẹ cha đầu đời. Ấy vậy mà, cuộc sống vốn dĩ chẳng bình yên, số phận đau khổ đã đỗ xuống cuộc đời của một người mẹ, cái ngày đau khổ nhất cũng không thể nào tránh khỏi đối với cô khi hay tin con mình mắc hội chứng đao, sẽ dần bại liệt từng phần và chắc chắn không thể sống qua tuổi 15. Đó là hội chứng di truyền từ ông ngoại. trong đau khổ tuyệt vọng, cô đã vực mình đứng lên để trở thành người mẹ vĩ đại chính với đứa con kém may mắn của mình. Từng ngày cô như cố nuốt tận đáy lòng nỗi đau tột độ, tất cả đều được che giấu bằng những nụ cười, luôn tạo ấn tượng tốt nhất đối với đứa con yêu mà có thể rời xa vòng tay cô bất cứ lúc nào. Bằng tất cả vật chất và tinh thần của mình, hai vợ chồng cô đã không bỏ qua bất cứ một bài thuốc nào, bệnh viện nào. Thế nhưng cái mà vợ chồng cô nhận được chỉ là những cái lắc đầu chia sẻ trong ngậm ngùi, thương cảm. Người ta thường nói “Sông có khúc, người có lúc”, vậy mà cuộc đời cô từ lúc nhỏ đến khi lập gia đình đã chưa có một ngày được sung sướng. Người chồng mồ côi từ nhỏ, hai vợ chồng phải ở tạm ngôi nhà nhỏ của mẹ đẻ, rồi không lâu chồng cô bị tai nạn may mà giữ được mạng sống, từ đó gánh nặng đã ằng trên đôi vai gầy của cô. Vượt trên khốn khó, hạnh phúc đã mỉm cười với vợ chồng cô khi có đứa con đầu đời. Nhưng cuộc sống hạnh phúc đó không được bao lâu, vợ chồng cô phải cố gắng tự nghĩ, tìm mọi cách để giúp con mình hạnh phúc nhất. Nhìn con đang từng lúc gánh chịu những hành hạ của căn bệnh quái ác ruột gan cô như đứt từng khúc ruột, nhìn con lớn lên mà đau nhói tâm can. Với tấm thân gầy đã trãi qua không biết bao là khổ cực, đắng cay của cuộc sống, nhiều năm liền hai mẹ con cô trên chiếc xe đạp cũ cùng nhau đến trường. Ccoo không chỉ là người mẹ mà còn là người bạn thân đối với con. Phải chăng chính sức mạnh của ngườ mẹ đã tiếp theo sức mạnh cho đứa con kém may mắn nhưng chưa một lần nhụt chí này. Cậu bé luôn khao khát sống hết mình và chưa hề nghỉ một buổi học nào nếu như vẫn còn sức lực. Có năm vì lớp của con phải học trên lầu nên mẹ con phải cõng lên đến tận lớp, sắp xếp cẩn thận cho con rồi cô mới yên tâm đến lớp dạy. Có hôm tôi nghe cô kể lại vì con trai đã ngày càng yếu dần và đôii chân đã dần liệt từng phần nhưng vẫn nằng nặc đòi mẹ chở đi học. Cậu đã không tự bám giữ được khi ngồi sau lưng mẹ và đã rớt xuống đất. Cô vì quá thương con mà đã trút giận hết lên chiếc xe đạp cũ này. Thế nhưng, chiếc xe đạp có phải là nguyên nhân? Vậy đâu là nguyên nhân? Có phải cuộc đời này quá bất công với cuộc đời cô hay không? Và sau buổi học cuối cùng hôm ấy, người ta không còn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đó là một cô giáo dáng người ốm yếu, phía sau đèo đưa con bị tật, rồi cõng con đến lớp nữa. Cái ngày mà bác sĩ báo trước đối với cô đã đến. Đứa con trai vĩnh viễn rời xa vòng tay che chở của cô. Nỗi đau chồng chất nỗi đau. Cô tự động viên mình phải tự mạnh mẽ hơn, có lẽ cô sống cả phần cho đứa con trai mình. Tự dặn lòng mình không vì những tuyệt vọng riêng tư mà làm ảnh hưởng đến những bài học của học trò, dường như cô luôn nhìn thấy hình ảnh đứa con trai bé bỏng của mình vẫn luôn dõi mắt theo cô và luôn ngồi đâu đây trong căn phòng này để nghe cô giảng bài. Chính vì thế mà cô càng có động lực hơn. Dù hoàn cảnh gia đình như thế nhưng không một nhiệm vụ nào, phong trào nào của trường mà cô từ chối. Mười mấy năn liền là một chủ tịch công đoàn trường năng nổ, hết lòng vì công việc. Mỗi khi ai gặp khó khăn nhờ những lời khuyên chân tình và bằng chứng sống như cô mà tất cả đều tan biến. Đồng thời, bên cố luôn có những đồng nghiệp yêu thương, đoàn kết mà từng ngày cô cũng khỏa lấp nỗi lòng mình. Và có lẽ nói theo tâm linh là “ Ông trời không phụ lòng người”, cuộc đời đã gieo cho cô một hi vọng mới. Đó là sự xuất hiện kì diệu của đứa con trai kế tiếp. Hai vợ chồng cô như được sống thêm một lần nữa. Giờ cậu bé cũng đã bắt đầu chập chững đến trường, nhưng bác sĩ cũng luôn căn dặn cô phải thường xuyên theo dõi và khám bệnh cho con. Vì đối với căn bệnh này, có thể sẽ xuất hiện đột ngột những biến chứng nhất là sau năm tuổi. Sao không có gì là suôn sẻ đối với cuộc đời cô? Thôi. Tạm gác tất cả những suy nghĩ ấy, cô đồn tất cả tình yêu, nghị lực cho con. Hi vọng rằng đây sẽ là món quà trọn vẹn duy nhất mà cuộc đời này ban tặng co cô, cho dù đó là món quà cuối cùng. Và dẫu biết rằng đối với những đứa con khuyết tật, những vầng trăng khuyết sẽ mãi không bao giờ tròn nhưng chính cô đã giúp rất nhiều bà mẹ hiểu ra rằng không có thuốc để chữa khuyết tật của con nhưng nhũng khuyết tật ấy sẽ được san lấp dần bởi tình yêu thương, sự hi sinh, niềm tin và nghị lực phi thường mà mẹ đã dành cho con. Cảm ơn cô, người đã thắp sáng rất nhiều niềm tin , hi vọng đối với tôi. Và cũng xin cảm ơn tất cả những ai đã cùng tôi chia sẻ về một tấm gương người mẹ, người vợ, người cô , và là người phụ nữ giàu tình yêu thương và nghị lực sống này.
Gương phụ nữ điển hình

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Bích Thu

Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
nga mân - 24/04/2016 02:39
bài viết xúc động quá.
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin cùng chuyên mục

Thành viên

DANH BẠ CÁN BỘ CC-VC

Tin mới nhất

TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI
THƯ VIỆN ELEARNING
THƯ VIỆN VIOLET
Báo TNTP HCM
Báo Quảng Ngãi
Sách hay

Lời hay ý đẹp

Đừng phấn đấu để thành công mà hãy phấn đấu để mình có ích.

LỊCH SỬ NHÀ TRƯỜNG

Chức năng, nhiệm vụ Phòng GD&ĐT

Phòng Giáo dục là cơ quan chuyên môn thuộc UBND huyện; tham mưu giúp UBND huyện thực hiện chức năng quản lý nhà nước về giáo dục và đào tạo ( trừ đào tạo nghề) tại địa phương; về các dịch vụ công thuộc phạm vi quản lý của phòng theo uỷ quyền của UBND huyện.   Chức năng, nhiệm vụ:    ...

Thư giãn

Hỗ trợ khách hàng